Bà chủ ôm riết lấy tôi đòi… chuyện ấy

29-05-2011 11:23 pm 6 comments
yahoo

Băn khoăn giữa vấn đề đạo đức cá nhân và những vất vả bố mẹ tôi đang gánh oằn vai, tôi gửi tâm sự này mong tìm được những lời khuyên hợp lý, vì thật sự tôi chẳng biết mình nên làm thế nào bây giờ. 

Tôi sinh ra trong một miền quê nghèo của vùng trung du phía Bắc. Bố mẹ tôi ngày trước là công nhân của một nông trường chè. Khi tôi học lớp 7, mẹ tôi sinh em gái thứ 4 mới được 2 ngày thì bố tôi bị tai nạn, từ đó ông mất sức lao động và chỉ ở nhà. Một mình mẹ tôi hái chè nuôi cả gia đình gồm 4 anh em tôi (tôi là con trưởng), bố tôi và bà nội.

Bố tôi sau một thời gian dài có thể nhúc nhắc đi lại nhẹ trong nhà ông có phụ giúp gia đình bằng cách nhận hàng về làm hàng mã tại nhà nhưng thu nhập cũng chỉ đủ mua bó rau con cá. Bốn anh em tôi chỉ có tôi là con trai nên được bố mẹ đầu tư ăn học chu đáo. Ba em gái của tôi, em bé nhất mới học lớp 2, còn 2 em giữa đã nghỉ học khi học hết lớp 5 để phụ mẹ kiếm thêm tiền cho tôi ăn học.

Biết những gì mà mình đã nhận được là quá lớn lao, tôi đã nỗ lực học hết sức mình và cuối cùng đã đậu một trường đại học ở Hà Nội. Khỏi nói bố mẹ tôi vui đến như thế nào. Còn nhớ ngày tôi đi Hà Nội nhập học, 3 đứa em gái mắt nhòa nước, vừa mừng vừa tủi thân, còn mẹ tôi rưng rưng chạy vào chạy ra dúi cho tôi khi thì bắp ngô, khi thì quả ổi để mang đi đường…


Không phụ lòng gia đình, một năm qua tôi chỉ biết học và học. Chính điều này đã làm tôi bây giờ rơi vào thế khốn khó, khi mà gia đình tôi sau một năm đầy nỗ lực dành hết cho tôi ăn học ở Hà Nội thì giờ bắt đầu đuối. Bố tôi già hơn, những vết thương cũ hồi bị tai nạn đã trở về hành hạ làm bố không thể tiếp tục nhận hàng về. Bà nội tôi thì đã đến lúc gần đất xa trời, bà giờ chỉ nằm một chỗ và cần hẳn một nhân lực để phục vụ. Đứa em học lớp 2 của tôi bây giờ lên lớp 3 cũng đang đứng trước nguy cơ phải bỏ học về trông bà.

Bố mẹ tôi không nói cho tôi biết những điều này, nhưng là người con của gia đình có lẽ nào tôi lại không biết. Đã 3 tháng nay tôi chưa đóng tiền nhà, vì hôm về Tết tôi tính xin tiền bố mẹ để đóng nhưng chứng kiến nhà mình suốt Tết chỉ ăn cơm với cá kho, tôi lại ngậm ngùi đi lên trường với tay không. Khi tôi đi, mẹ dúi cho tôi 900 ngàn và rơm rớm nước mắt hứa sẽ gửi lên sớm cho tôi.
Chừng đó tiền tôi đã đóng tiền học và chi tiêu ăn uống hết từ lâu. Nhưng hôm qua, qua người bạn vừa về quê lên trường, tôi được biết em tôi đang học lớp 3 đã phải bỏ học. Tôi cũng muốn bỏ học vô cùng. Nhưng tôi là niềm tự hào của bố mẹ. Bố mẹ tôi từng nói, dù có ăn cháo cầm hơi cũng phải cho tôi có được tấm bằng đại học, và không ngừng động viên tôi phải cố gắng. Thực sự thì một năm qua tôi đã cố gắng rất nhiều và kết quả học tập thật không tệ.

Một đêm trắng suy nghĩ vì thương em gái, sáng nay bà chủ nhà lại lần thứ 3 trong tuần đòi tôi tiền nhà. Bà ấy nói nếu trong ngày mai tôi không có tiền thì ra đường mà ở. Tôi đã khóc. Người con trai như tôi đã bật khóc trước mặt bà chủ và xin cho tôi có cơ hội được tiếp tục thực hiện khát vọng của bố mẹ tôi.

Ngay khi tôi rơi nước mắt, bà chủ đã ôm tôi vào lòng và vỗ về. Tuy nhiên khi tôi ngừng khóc, đẩy bà chủ ra bà vẫn ôm lấy chặt lấy tôi không rời và nói trong thổn thức câu nói mà đến lúc này đây tôi vẫn thấy gai hết da thịt: “Vậy hãy lên nhà ở luôn với chị đi, chị sẽ nuôi em ăn học”.

Nói thêm là bà chủ tôi là người phụ nữ chắc vừa qua tuổi 50, tôi cũng không hỏi tuổi bà bao giờ. Nghe thông tin thì chồng bà đã bỏ bà đi vào Nam với người phụ nữ khác khi bà mới 30 tuổi. Sau đó bà có quan hệ qua lại với một người đàn ông, nhưng 2 năm gần đây sau khi gia đình người đàn ông đó phát hiện, vợ con ông già đó đã đánh ghen và mối quan hệ kết thúc. Con gái bà chủ với người chồng đầu đi lấy chồng tận Lâm Đồng từ nhiều năm nay.

Trở lại với sự việc lúc đó. Tôi rất sợ khi nghe bà chủ nói như vậy nhưng nó như là một bầu trời bị mây che kín bỗng toang ánh sáng. Tôi lại có cơ hội để học hành sao? Tôi không phải lo tiền ăn, tiền ở, tiền học? Tôi không phải rút đi những đồng bạc chắt chiu xương máu của bố mẹ? Nếu có thể dành dụm, tôi còn giúp được gia đình?

Những ý nghĩ mơ hồ nhưng đầy sung sướng đó làm tôi lịm đi, quên mất cả tiếng thở đầy bản năng và bàn tay bà chủ đang mỗi lúc một mạnh dạn lần mò trên cơ thể tôi. Tôi chỉ giật mình khi nghe tiếng bà chủ thở dốc và ép tôi xuống ghế. Hoảng hốt, tôi đẩy bà ra và lắp bắp “không, không”.

Bà chủ bị sức đẩy của người giật mình tỉnh khỏi cơn mê như tôi đẩy bay ra nhà. Sau phút ngơ ngác, dường như có chút tẽn tò bà đứng phắt ngay dậy nói với tôi: “Cậu chọn đi, một là lên nhà (nhà chính, nhà của bà) ở luôn với tôi cho tiện, tôi dành phòng này cho người khác thuê bù vào. Hai là trả tiền và trả phòng ngay lập tức trong chiều nay. Nếu không trả được tiền tôi báo lên nhà trường là cậu quỵt tiền cho họ giải quyết”. Nói đoạn, bà phủi áo đi lên nhà.

Chỉ một mình tôi ngơ ngác ngồi đây. Tôi phải làm sao đây? Khát vọng có đứa con trưởng thành của bố mẹ đã ăn sâu vào tôi. Niềm hi vọng của gia đình đã từ lâu tôi dặn lòng gánh vác. Nhưng tiếp tục thì lấy đâu ra tiền. Nặn túi bố mẹ đã đau lòng lắm rồi, huống hồ giờ có nặn cũng không thể có. Bố mẹ tôi chỉ còn đôi vai gầy và đôi mắt trũng sâu, chỉ lấp lánh lên mỗi khi kể về đứa con đang học đại học ở Hà Nội.

Tôi đã nghĩ. Đúng. Tôi có thể thỏa hiệp. Có thể bán mình. Có ai biết đâu. Có làm hại ai đâu. Tôi chỉ cần hoàn thành niềm hy vọng của bố mẹ. Tôi sẽ có chỗ ăn chỗ ở và chỉ chuyên tâm học thành tài. Tôi có thể… ngủ với bà chủ mỗi ngày…

Nhưng tôi sợ. Tôi chưa một lần yêu. Tôi muốn dành tình yêu và sự nồng nhiêt của tôi cho người con gái của đời tôi. Tôi sợ hành động thở dốc mãnh liệt của bà chủ. Nhưng tôi không biết làm sao? Có ai đó giúp tôi gỡ rối cuộc đời?Copy Từ: http://www.show9vip.com/.

Băn khoăn giữa vấn đề đạo đức cá nhân và những vất vả bố mẹ tôi đang gánh oằn vai, tôi gửi tâm sự này mong tìm được những lời khuyên hợp lý, vì thật sự tôi chẳng biết mình nên làm thế nào bây giờ.


English (auto-detected) » Vietnamese

Bà chủ ,tôi ,chuyện ấy,chuyen ay,chuyen ay nhu the nao,chuyen ay dem tan hon,chuyen ay khi mang thai,chuyen ay bang mieng,chuyen ay lam nhu the nao,chuyen ay sau sinh,chuyen ay sau khi sinh,chuyen ay trong dem tan hon,chuyen ay cua phu nu,

Tin liên quan:

Bài viết HOT nhất

Từ khóa: , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,

Bài xem nhiều nhất!

  • Fuck với 4 thằng 1 tuần, tôi vẫn thấy nứng
    Chúng tôi lấy xe máy đi chơi và lại nói chuyện. Điều gì đến cũng...
  • “Mượn” vợ bạn thân một lần duy nhất – sai lầm từ người chồng
    Đó không phải là cái tội bắt nguồn từ Hùng. Vợ bạn mới cưới, anh...
  • Bắt gặp nàng quan hệ với người khác
    Cánh cửa phòng bật mở, nhìn cảnh tượng bên trong, tôi thấy đất trời...
  • Chia tay vì thầy bói phán “mất trinh”
    “Cô không còn trinh nên nếu tiến tới hôn nhân, cậu đây sẽ gặp điều...
  • Rủ vào nhà nghỉ khám bệnh
    Khi khám xong, tôi chưa kịp đưa ra kết luận nào thì em đã ôm chặt lấy...
  • Chồng chụp ảnh cùng bồ trong nhà nghỉ
    Khi vừa 23 tuổi, tôi tốt nghiệp Đại học. Có thể nói tôi là một...
  • Tâm sự gái nhảy
    Tại ngôi nhỏ nhắn nằm núp dưới tán phi lao ven vùng biển nghèo xác xơ...
  • Download trọn bộ truyện tranh ”Sát thủ đầu mưng mủ”
    Thời gian gần đây cư dân mạng truyền tai nhau bộ sách về “thuật ngữ...
  • Bài ngẫu nhiên

  • Trót dại với chị dâu
    Nhưng rồi đêm đến, khi mà căn phòng nhỏ nhắn không thể ngăn cách...
  • Mẹ chồng bắt con dâu phải ngủ với …bố chồng
    Các bạn độc giả thân mến, tôi xin tâm sự chuyện của tôi, mong các...
  • Anh ruột liên tục ép tôi quan hệ giống như phim sex
    Đêm qua, anh ta đã liên tục vồ vập tôi, liên lục làm những trò hề mà...
  • Bạn chưa sẵn sàng để XXX khi…
    Nếu bạn thấy mình đang có những dấu hiệu sau thì phải “stop” ngay ý...
  • Câu Chuyện Tình Online
    Nếu Tôi kể ra Tôi và Em yêu nhau như nào chắc sẽ chẳng ai tin vì nó......
  • Anh chỉ ''yêu'' thân xác em thôi !
    Những ham muốn dục vọng của anh luôn được em lấp đầy, những khát...
  • Bị hiếp mà cũng không biết sao?
    Trong lúc ngủ thiếp đi, người yêu tôi đã bị anh chàng hướng dẫn viên...
  • Người yêu cũ
    Thế là cuối cùng anh cũng lấy vợ sau 8 năm dành tình yêu thương cho...
    • belive

      thôi bạn,bạn mà lên ở với bà ta thì đạo đức ở đâu nữa. dù hoành cảnh khó khăn nhưng vấn đề đạo đức quan trọng, nhưng việc học của bạn cũng quan trong lắm vì cả gia đình mong một tấm bàng của bạn hay ban thừ đi tìm viêc xem rồi tính.

    • guest

      Cố gắng đi gia sư, làm thêm mà kiếm cái ăn. Còn có thể vào ký túc xá của trường, tớ nghĩ xin giấy xác nhận hộ nghèo, khó khăn, lại là sinh viên học tốt nữa thì trường nhất định sẽ giúp đỡ mà. Rồi còn vay vốn của chính phủ nữa…. Rất nhiều lựa chọn mà!!! Cố gắng mà sống bằng đôi tay mình bạn à.

    • nguyenlong

      Qua nhà đứa bạn nào mà ở tạm đi, rồi mượn tiền bạn bè mà đóng cho bà ấy, xong thì đi vay vốn nhà trường và làm giấy xác nhận sv nghèo để giảm hoc phí gấp đi. Tiền chi tiêu chưa có thì ráng vay bạn bè, rồi sau từ từ kiếm tiền mà trả nợ, đừng dính vào bà chủ ấy mai mốt ko thoát đươc đâu. Bạn có thể liên hẹ các trung tâm gia sư, còn ko thì đi phụ bàn, hoạc đi phát tờ rơi.. tóm lại ko thiếu việc làm đâu, quan trong là bạn biêt cô găng, đây là vài lời khuyên của mình, chúc bạn gặp được nhiều may mắn và có quyết đinh sáng suốt cho cuộc đời của mình. Nếu bạn thương gia đình thì đừng bao h làm họ bị tổn thương và xấu hổ về mình !

    • buitam

      đúng đó bạn,gia đinh càng kì vọng vào bạn bao nhiêu thì bạn lại càng không nên làm điều đó(đồng ý yêu cầu của bà chủ trọ) bấy nhiêu.nếu không họ sẽ thất vọng về bạn nhiều lắm đó.cố gắng lên,những góp ý của mọi người rất đúng đắn đó.vấn đề là bạn phải đề cao nghị lực và sự năng động của bản thân.

    • nguoi cung kho

      toi thuc su cam dong truoc hoan canh cua ban .dieu kien gia dinh nhu ban noi thi that la kho khan mot minh me ban lam sao co the lo cho mot nha 5 nguoi lai con lo tien hoc cho ban .trong khi do ban moi la sv nam thu 2 can nhieu thoi gian cho viec hoc hanh .thuc su do ko phai la loi thoat duy nhat . nhung neu ko con duong lua chon thi ban co the tam chap nhan de vuot qua giai doan truoc mat .chi so chuyen bai lo .tieng lanh don xa, tieng du don xa. luc do ban co du nghi luc de doi mat voi nhung chuyen di nghi cua ban be va xh ko thoi. viec nay ban cung ko can phai cau ne ve van de dao duc nhieu . boi vi ba chu cung chi can giai quyet sinh ly thoi ma . chuyen doi xua vanco nhung <> ban minh de lay tien bao hieu ma .nhan day minh gui cau chuyen nay minh moi doc ban xem thu .

      Chuyện một cave miền sơn cước

      Hơn 36 tuổi, người phụ nữ này “tung hoành” khắp huyện miền núi Nghệ An với những chuyến đi tiếp 2-3 khách/đêm, mức giá 50.000 đồng/người, nếu khéo léo thì được “boa” thêm chút ít.
      Gái già đi bán hoa
      3 gã đàn ông lực lưỡng xuống xe, theo sau là người phụ nữ đã quá 30 đang nhăn nhó vì bị chẹt giữa đống người. Cô tên Hoa, là một số ít những người bán hoa di động ở huyện miền núi Thanh Chương, Nghệ An.
      Cô đi vào, miệng giả lả với bà chủ quán: “Có gì ngon chị dọn ra hết nhé, em đói lắm”. Hiểu ý, bà chủ nhanh chân chế biến đặc sản, trong khi chị mang ra khoảng 10 chai bia Hà Nội và 3 lon bò húc. Hoa ăn không nhiều, chỉ một bát phở và uống hết một lon bò húc.
      Bà chủ quán nhìn thương xót, Hoa tặc lưỡi: “Kệ đi chị, có phải tiền mình đâu, đồ còn thừa thì chị mang cho mấy đứa trẻ con nghèo nghèo ấy”.
      Đêm phố huyện đầy sương, cô ngồi nhìn 3 gã đàn ông lực lưỡng chúc tụng, người họ đẫm mồ hôi và còn nồng mùi… thịt lợn. Chắc lúc chiều họ vừa bắt lợn về chuồng để chuẩn bị cho sáng sớm đi mổ mang ra chợ. Hoa bảo: “Mùi này nhằm nhò gì, mùa đông, có nhiều ông có tắm táp gì đâu mà cứ lao vào như trâu ấy, nhiều khi phát buồn nôn mà vẫn cố chịu”.
      Hoa là khách quen của cửa hàng ăn bình dân thuộc xã Thanh Lĩnh, Thanh Chương, nằm trên trục đường 46, tuyến Vinh – Lào. Thi thoảng, vào buổi tối Hoa lại cùng với đám khách của mình dừng lại đây, làm một bữa no nê rồi tiếp tục cuộc hành trình của mình. Gọi là đám bởi khách của Hoa thường là hai người trở lên, họa hoằn lắm mới thấy Hoa đi lẻ với một người.
      Hoa giải thích: “Đám đàn ông thường kéo đoàn khi tìm mối, tương tự như rủ nhau đi nhậu ấy. Tìm được một người thì họ tranh thủ cùng nhau luôn, vừa tiện đường vừa tiết kiệm lại có hội hè”.
      Mỗi “ca” như thế này, cô được 150.000 đồng (50.000 đồng/người), nếu khéo léo nài nỉ thì được khoảng 70.000-100.000 đồng, tuy nhiên, cũng có nhiều lúc Hoa bị hớ, tưởng là đi khách lẻ nhưng đến nơi thì thấy khoảng 3,4 người đang ngồi chờ như chờ cơm, lúc đó, họ trả bao nhiêu được thì trả, chứ nếu “kèo nhèo” thêm thì có thể bị đánh như chơi.
      Một tuần Hoa có khoảng 2-3 chuyến, chủ yếu là liên lạc qua điện thoại, may mắn thì được đưa vào khách sạn, nhà nghỉ, còn không thì lăn lóc ở triền đê hoặc một bãi vắng nào đó. Cô kể: “Mấy khi được ở cảnh “chăn ấm đệm êm đâu”, ít tiền, cho nên họ còn đưa mình lên tận nghĩa trang cơ, ở đó chẳng ai lai vãng vào ban đêm nên không sợ bị lộ. Nhưng cũng có một lần vào tháng 9 năm 2007 đã bị bọn trẻ ở xã đó bắt tại trận và phải xin mãi chúng mới trả quần áo, nhục lắm!”
      Bi kịch bị tịch thu của cô còn lặp lại vào vài tháng sau đó, đang không mặc gì với một ông cán bộ cấp huyện thì bị một dân anh chị ở gần đó cầm hết quần áo, rọi đèn pin vào rồi chụp ảnh. Nó bắt đưa 500.000 đồng rồi mới trả lại đồ và xóa ảnh, ông cán bộ sợ xanh mặt, lấy tiền trả luôn, nhưng sau khi tên kia đi rồi thì bảo hôm nay “lỗ”, nhất quyết không trả tiền, dù trước đó đã ngã giá 100.000 đồng.
      “Gần 8 năm đi như thế này, nhiều khi người mình tưởng tử tế hóa ra lại khốn nạn, còn kẻ cứ nghĩ vũ phu hóa ra là quân tử. Có ông bình thường chỉn chu nho nhã lắm, nhưng chơi xong quỵt tiền để mặc mình bơ vơ, cũng có người thấy mình tàn tạ quá, không nỡ, cho ít tiền rồi về. Lúc đó chỉ nuốt nước mắt vào trong”- cô tâm sự.
      Phận hồng nhan
      Hoa kể: “Đi đêm thế này chứ sáng mai về đến nhà vẫn phải lo làm ruộng, trồng rau và chăm 2 đứa con nhỏ. Chắc chả ai như mình, thân nông dân mà vẫn còn đi ăn sương”.
      Cô sinh năm 1973, trong một gia đình cũng đủ ăn đủ mặc, xinh đẹp và ngoan ngoãn nên cũng sớm lấy được một người chồng làm nghề thợ mộc. Bi kịch xảy ra vào năm 2000, khi chồng cô qua đời để lại hai đứa con gái nhỏ, nhà chồng hắt hủi buộc hai mẹ con phải dựng một mái nhà tranh bên sườn núi.
      Nhà được 2 sào ruộng, một mảnh hoa màu nhỏ xíu, cố lắm cũng chẳng đủ nuôi sống 3 mẹ con. Những năm đó, dân quanh vùng đổ xô đi xuất khẩu lao động, người ở nhà không vắng chồng thì cũng thiếu vợ, ban đầu chỉ cũng định “loanh quanh” với một vài người, kiếm tiền nộp học hoặc mua quần áo cho con. Lâu dần, cô trở thành gái bán hoa lúc nào không hay.
      “Mình thường đi xa, chẳng động chạm gì đến họ hàng làng xóm, nhưng ai cũng biết mình làm gì, kiếm tiền như thế nào. Bên nhà nội thì từ bỏ lâu rồi, nhà ngoại cũng chẳng còn bao nhiêu người, làng xóm có nói gì thì cũng là lời đồn đại thôi. Cái tiếng mà, ở quê ai chẳng mang tiếng này tiếng nọ. Chỉ có hai đứa con, không nói ra nhưng chúng nó cũng hiểu, nhiều lúc thấy người mẹ bầm dập thì đứa nhỏ vừa bôi dầu vừa khóc. Xót”.
      Khách của cô chủ yếu là dân lao động, khỏe như vâm, cô dù có dẻo dai đến mấy thì cũng là phận đàn bà, chẳng mấy chốc mà dung nhan tàn tạ, từng nặng 52 kg, giờ chỉ còn 42 kg trong khi cao 1m58. Đôi mắt một thời sắc sảo giờ cũng đầy nếp chân chim.
      “Mấy năm trước mình cũng có da có thịt lắm, ăn mặc tử tế vào cũng không thua gì ai đâu. Nhưng giờ thì làm nhiều với lại tuổi tác cũng nhiều rồi nên xơ xác như thế này. Cũng may là nhiều người không chê, vẫn còn “kiếm chác” được”- cô cười buồn.
      Hoa tính, góp đủ tiền để đi buôn quần áo ở chợ thì nghỉ hẳn, ít ra cũng để con cái không phải sống trong cảnh mang tiếng về mẹ nó mãi, mà bản thân cũng có việc tử tế để mà nhìn đời, nhìn người. Nhưng trước mắt, vẫn phải bám lấy nó.
      12 giờ đêm, trời đầy sương, cái lạnh thấm vào da thịt, cô leo lên xe, ngồi lọt thỏm giữa những gã đàn ông để tiếp tục cuộc hành trình.
      hoan canh nguoi phu nu nay cung dang thuong lam phai ko ban . co le trong cuoc song nhieu khi phai danh doi va can nhac giua cai dc va cai mat.

    • pham hoang gia

      nghi toi ba ta tho doc nhu bn ke thi tui muon noi da ga roi< kon me nao ma dam de, de tien wa vay? hay tim cog viec ma lam ban a chu phai lam no le tinh duc nhu the thi chan lem

    Các tin khác